Cấm Huyết Hồng Liên

100: Hương Vị Quen Thuộc


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.



Chiều cao trên dưới năm thước, toàn thân lông mao màu lam, lộ ra một cỗ uy áp xơ xác tiêu điều khiếp người, kia đúng là một đầu lục giai thủy hệ ma thú, Băng lân báo.

Dịch Vân lưu vong ở sâu trong Lạc Nhật sơn mạch hơn chín tháng, tất cả đều do một đầu Băng lân báo ban cho, không nghĩ tới một đường lữ trình cầu sinh kinh qua gian khổ, thật vất vả đi ra phụ cận núi non, rồi lại gặp một đầu Băng lân báo khác, chỉ có thể nói hắn cùng ma thú loại này duyên phận cũng thật sâu a, từ Đông sang Tây đánh một vòng lớn, lộ trình dài đến mấy trăm dặm, lại nhất định đem hắn thành con mồi.

“Trời đất! Tiểu tử ngươi từng làm chuyện gì với Băng lân báo khiến cho thiên địa oán trách không? Như thế nào đến lúc này ngươi đều trở thành con mồi của nó? Môn La ai oán tru lên.

Dịch Vân gấp đến độ như lửa cháy ngang mày, liều mạng chạy trốn, trong miệng kêu oan: “Ta ngay từ đầu đều bị ma thú này một đường rượt chết, lại như thế nào làm cái gì với nó? Thật là muốn hỏi lão đại ngươi một chút, là ngươi từng làm cái gì với loại ma thú này mới đúng a !”

Môn La nghe Dịch Vân nói xong cũng sửng sốt, lập tức ngậm miệng.

Tận xa xôi nhiều năm trước, hắn cũng từng vì ma hạch mà giết đại lượng ma thú, trong đó có hay không Băng lân báo? Hắn nhớ không được, nhưng năm đó hắn tìm được rất nhiều thủy hệ cao giai ma hạch, suy luận kiểu này mới hợp lý đi.

“Cho dù nắm đó ta thật sự giết qua lão tổ tông Băng lân báo thì lại thế nào? Kia cũng là chuyện bảy ngàn năm trước a! Ta cũng gặp báo ứng chết một lần, ngươi có biết không? Ngươi cũng không nên truy cứu chúng ta.”

Môn La hướng về phía sau liên tiếp hô, lại không biết đầu Băng lân báo kia có nghe thấy hay không ?

Lục giai ma thú tốc độ hơn xa Dịch Vân một mảng lớn, khoảng cách song phương mỗi lúc một gần, Cầu Cầu thăm dò Băng lân báo đang đuổi nhanh phía sau, nó đối với ma thú này cũng khắc sâu nhung nhớ, ánh mắt hung hăng giương lên, miệng cao giọng tê hí, hướng đầu Băng lân báo đuổi theo không bỏ kia kêu gào ầm ĩ.

“Rống ~~ !”

Băng lân báo thấy một con rắn nhỏ lại hướng nó thị uy, tức giận đại thịnh, điên cuồng hét lên một tiếng, lát sau tốc độ khoảnh khắc lại nhanh hơn, hướng sau lưng Dịch Vân phóng tới, lập tức tiến gần sau hắn ngoài ba bốn bước.

Cảm nhận được sau lưng truyền đến uy áp mãnh liệt, một cỗ lạnh như băng thấu tận xương tủy chỉ cách có vài bước, Dịch Vân trong lòng cả kinh, chợt ngưng tụ ma lực trong cơ thể, lập tức xoay người về phía sau xuất ra một cái ma pháp.

“Băng sơn viêm thuẫn !”

Hắn biết rõ Băng lân báo lợi hại, không phải chính mình có thể ngăn cản, muốn hắn vật lộn cận thân với Băng lân báo, cho dù cho hắn trăm lá gan cũng không dám, liền xuất ra ma pháp mà hắn nắm chắc nhất.

Băng sơn viêm thuẫn, thủy hỏa hai ma lực dung hợp, là dung hợp ma pháp từng cứu hắn hai lần, hắn đã đặt tên này.

Trải qua mấy tháng nghiền ngẫm luyện tập, Dịch Vân đối với dung hợp ma pháp cũng lĩnh hội sâu hơn một tầng, xác xuất thành công là không cao, nhiều nhất vẻn vẹn chỉ ba thành cơ hội thuận lợi đánh ra, ở trong sinh tử chiến đấu, căn bản là đem cược tính mạng, mà Dịch Vân hiện tại cũng không thể không đổ.

“Bồng !” Một tiếng thật lớn vang rung trời, truyền khắp núi rừng hoang vắng, trong phạm vi mười dặm chim rừng toàn bộ kinh hãi bay lên.

Băng lân báo một trảo khoảnh khắc đập nát Băng sơn viêm thuẫn, thân thể to lớn chỉ bị kiềm hãm thoáng cái, làm như nó không ảnh hưởng chút gì, lại bắt đầu hướng Dịch Vân phía trước xông tới.

Dịch Vân gặp cảnh tượng kinh hãi này, lòng như biến lạnh, ma pháp dung hợp liều mạng xuất ra cũng không ngăn cản được Băng lân báo một lát, muốn thi triển ra ma pháp này cũng cần chút thời gian hồi ma lực, hắn lúc này không còn thủ đoạn gì khả dĩ chạy trốn.

Trong lòng phát lãnh, gấp rút tìm đối sách, đã thấy Băng lân báo đột nhiên đình trệ thụt lại, chỉ thấy trên móng vuốt nó khoảnh khắc nổi lên màng lửa đỏ, từ đầu chỉ là đốm lửa nhỏ, sau phút chốc liền bừng lên thành một đoàn lửa to yêu dị, đang theo móng vuốt nó điên cuồng thiêu vào thân thể.

“Rống ~~ !”

Băng lân báo hiển nhiên bị hỏa viêm này làm kinh sợ, Băng hệ ma thú, thân mình khắc hỏa cũng sợ hỏa, hỏa hệ ma pháp tầm thường căn bản không thể thương tổn nó mảy may, nhưng ngọn lửa hiện tại đang bám trên vuốt nó lại khiến nó có cảm giác đau đớn.

“Rống ~~ !”

Băng lân báo ngửa mặt lên trời tê rống, hiện tại cũng bất chấp đuổi theo con mồi, nó lập tức ngưng kết đại lượng thủy nguyên tố hướng ngọn lửa trên người tụ tập lại, cỗ hồng viêm này yêu dị phi thường, khi gặp tinh thuần thủy nguyên tố hợp lại, giống như có linh tính ngưng kết thành bông tuyết quấn quanh ngọn lửa, mơ hồ cùng nó đối kháng, trong thời gian ngắn hai luồng thủy hỏa ở trên người Băng lân báo giằng co, hồng lam hai màu tranh nhau phát sáng, kỳ cảnh hiếm có.

Mắt thấy cỗ hỏa viêm kỳ dị lại không sợ bông tuyết bao quanh, Băng lân báo lúc này mới thật sự kinh hoảng lên, như lâm đại địch, lấy toàn bộ tâm lực ngưng kết thêm đại lượng thủy nguyên tố, chừng một khắc sau nó mới đem hỏa viêm dập tắt hoàn toàn, chỉ là nửa thân thể nó lúc này đã bị đốt cháy đen, mùi thịt nướng phiêu tán bay lên.

Vết bỏng trình độ này với Băng lân báo không đáng kể chút nào, chỉ cần một ngày thời gian liền hoàn toàn khôi phuc, nhưng làm nó giận dữ phi thường, Dịch Vân mà nó đang đuổi bắt kia, sớm thoát đi chẳng biết ở đâu, nó không cam lòng tìm tòi tứ phía, không có kết quả cũng không buông tha.

“Nhanh, nhanh ! Thừa dịp nó chưa đuổi theo, chạy mau !”

Môn La không ngừng gấp giọng thúc dục, nếu Dịch Vân lại bị đuổi theo, Băng lân báo dưới trạng thái phòng bị, bọn họ sẽ không có cơ hội thứ hai mà đùa giỡn nó.

Dịch vân khi phát hiện Băng sơn viêm thuẫn ma pháp hiệu quả như thế, lúc Băng lân báo đang cật lực dập lửa hắn lập tức biết cơ hội đến, xoay người bỏ chạy, hắn cũng không cho rằng một cái ma pháp dung hợp có thể làm thương nặng Băng lân báo, sớm hay muộn đều lại đuổi theo.

“Tiểu tử, nhanh cởi quần áo, mặt trên dính máu ma thú, nó có thể dựa vào mà tìm được hành tung của ngươi !” Trên đường chạy trốn, Môn La đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

Quần áo trên người Dịch Vân kỳ thật chỉ là một mảnh da thú mà thôi, hắn lấy mặc thay quần áo, từ lúc chạy chối chết hơn chín tháng nay, toàn bộ đồ đạc đều thành rác cả, hiện trên người hắn mặc cũng vẻn vẹn là da lông tam giai ma thú.

Nghe thấy Môn La nhắc nhở, Dịch Vân lập tức phản ứng, tùy tay vứt bỏ da thú, cứ như vậy trần truồng mà bỏ chạy.

Khi đó, lúc Dịch Vân đi vào một mảnh bùn lầy, liền chạy nhanh vào giữa đống bùn lăn lộn, cho đến khi trên người bám đầy bùn nhão mới đứng dậy chạy tiếp.

Bùn trên người có thể che dấu hơi thở của hắn, làm Băng lân báo không dễ dàng tìm được mùi hắn, đây cũng là trong chín tháng, kỹ xảo Dịch Vân rút ra từ việc bị ma thú đuổi giết không ngừng, vài lần giúp hắn thành công thoát khỏi cao giai ma thú đuổi bắt.

“Khá lắm, Băng lân báo! Tuy nói cá lớn nuốt cá bé, ta cũng không trách ngươi, nhưng ta hai lần thiếu chút nữa bị ngươi bức tử, ta không để bụng thì không phải nam nhi mà. Đợi thực lực ta tăng lên, ta sẽ quay lại tìm ngươi đùa một trận !”

Dịch Vân trong lòng oán hận nghĩ.

“Tiểu tử, nguy hiểm thật a! Nếu ngươi xuất không ra Băng sơn viêm thuẫn cản nó trong chốc lát, hậu quả thật không dám tưởng tượng !” Môn La giật giật nói.

“Thật sự chỉ là vận khí, ma pháp dung hợp cơ hội ta xuất ra chỉ có ba thành, thất bại cao tới bảy thành, vừa rồi dưới nguy cơ, đổ được ba thành kia, thật sự là vận may !”

Dịch Vân miệng nói xong, tốc độ dưới chân cũng không có chậm lại, hắn hiện tại thầm nghĩ mau chóng tìm được lối ra, không khéo Băng lân báo lại đuổi theo.

“Đúng rồi! Hộ thuẫn ma pháp dung hợp của ngươi không phải bị đóng băng hay sao? Ta xem hai lần, A Lý Bố với Hồng nhãn cự hạt vương đều như thế, lần này thế nào lại là cháy lên?” Môn La khó hiểu hỏi.

Dịch Vân cười nói: “Hai lần trước là ta dưới tình huống không rõ mà xuất ra. Vừa rồi sở dĩ có thể đốt Băng lân báo mà không phải đóng băng là vì ta biết nó là ma thú thủy hệ, cho nên trong lúc dung hợp ma pháp, ta cố ý dung hợp nhiều hỏa ma lực hơn, bổn ý cũng chỉ là xem thử mà thôi, thực không đoán được lại là hữu hiệu.”

Hai người đối đáp, Dịch Vân lại chạy được vài dặm, hôm nay đã tiếp cận lối ra khỏi núi non, với ma thú một hai giai với hắn không có lực uy hiếp, chỉ lo không bị Băng lân báo đuổi đến là được, cho nên Dịch Vân mới có thể không cần phân tâm lẩn tránh, chỉ dùng tốc độ cao nhất tiến lên.

“Dung hợp ma pháp còn có thể sử dụng như vậy? Không cần hai loại ma lực mỗi bên một nửa ?”

Môn La đối với loại ma pháp này hiển nhiên là tò mò cực điểm.

Dịch Vân gật đầu đáp: “Một khi ma pháp đã có thể dung hợp, ta đương nhiên có thể quyết định tỷ lệ dung hợp, chỉ là loại khống chế tinh vi thế này thực không dễ dàng. Ma pháp vừa rồi, ta nguyên là muốn hỏa ma lực nhiều một chút, cỡ hai thành, hơn tý nữa ta liền khống chế không được.”

“Thật sự là huyền diệu, vận dụng ma pháp như vậy, ta thật là chưa từng nghe qua, quả là cực kỳ huyền diệu a!” Môn La tán thưởng nói.

Môn La mặc dù không hiểu tu luyện ma pháp, nhưng như hắn đã nói, ở xa xôi nhiều năm trước, Tư Đạt Đặc gia tộc cũng từng sinh ra vài danh cửu tinh pháp tôn, về kiến thức ma pháp, hắn là hơn xa nhiều pháp sư cao giai.

Mà lấy tầm mắt của hắn đối với dung hợp ma pháp ảo diệu của Dịch Vân cũng chưa từng nghe qua, càng không cần phải nói đến người khác.

Một đường chạy vội đi, chỉ thấy vài ma thú cấp thấp, đầu Băng lân báo kia cũng không xuất hiện lại, tinh thần Dịch Vân cũng dần dần thả lỏng.

Lại qua đi hai canh giờ, khi Dịch Vân đi tới cuối cánh rừng, chậm rãi đi ra ngoài, đập vào mắt là một ít đồi núi cùng với vùng đất vàng cao nguyên bằng phẳng, trên mặt còn in dấu vết bánh xe và vó ngựa.

Gió lạnh thổi tạt vào mặt, một cỗ địa hình cao nguyên hương vị quen thuộc, Dịch Vân hít sâu một hơi, kích động muốn chảy nước mắt.

Xa cách hơn chín tháng, hắn rốt cục còn sống đi ra.


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.