Sai Phi Dụ Tình

100: Dã Nhân Đích Kích Tình


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.



Đoạn Khinh Ngân chậm rãi đi từ trong trướng ra, hắn thản nhiên cười, dải lụa tơ tằm buộc tóc tung bay trong gió, trường bào phất phơ, như sông nước Giang Nam chập chờn khói sóng …

Con ngươi đen của hắn cũng nhàn nhạt như khói sóng, khóe môi nở một nụ cười thản nhiên

Hắn ngẩng mặt nhìn trời, tịch dương như lửa, đọng ở chân trời.

Mặt trời, vô luận nó sáng lạn cỡ nào, nóng bỏng cỡ nào, cao cao tại thượng cỡ nào, rốt cuộc nó vẫn là cô độc. Bởi vì. Thế gian này vĩnh viễn chỉ có một mặt trời.

Cũng như vậy, thế gian này chỉ có một Đông Phương Lưu Quang.

Trong mắt người đời, hắn là thái tử cao cao tại thượng, nhưng, chỉ có một mình hắn biết, nếu không có Lưu Sương, trong lòng hắn tịch mịch cùng cô độc đến thế nào. Trái tim hắn lúc này như một hang động trống rỗng, để mặc cơn gió thổi qua.

Lưu Sương đứng ở trong quân trướng, cho đến khi Đoạn Khinh Ngân đi xa rồi, mới dám ngẩng mặt nhìn hắn. Nhìn bóng dáng lam y phiêu dật của hắn, âm thầm nói: sư huynh, thật xin lỗi! (huhuhu T_T)

Bách Lý Hàn đi từ nội trướng ra, nhìn Lưu Sương đứng đó , bộ dạng ngốc nghếch thất thần, hai tay nắm chặt lại, các đốt ngón tay trắng bệch. Hắn trầm mặc không nói gì đi tới bên cạnh một thương binh, một tay nắm chân thương binh, một tay dùng sức, rút mũi tên từ trong thịt ra.

“Ai u!” Thương binh rống lên một tiếng, đau đớn ngất đi.

Lưu Sương giật mình hồi phục tinh thần, đi tới trước mặt Bách Lý Hàn, vừa nhìn đã thấy mũi tên có ngạnh, căn bản là không được rút ra trực tiếp. Lưu Sương cuống quít lấy kim sang dược, đắp thuốc cho thương binh kia, sau đó dùng vải băng bó lại.

“Loại tên này có ngạnh, không phải đã nói với ngươi rồi sao, không được rút một cách trực tiếp. Tại sao vừa nói đã quên?” Lưu Sương có chút oán trách nói, ngữ khí hơi sắc bén. Mới vừa rồi rõ ràng hắn đã làm rất khá, tại sao mới đó đã quên.

Sống lưng A Thiện cứng đờ, đột nhiên xoay người đi ra ngoài.

“Ai ……………..-” Lưu Sương nhìn bóng lưng hắn, bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu, gần đây, tính tình A Thiện càng lúc càng khó chịu.

“Sư huynh này của ngươi, tính tình thật không dễ chịu chút nào.” Thương binh nằm giường bên cạnh nói.

Lưu Sương thản nhiên cười cười, nói: “Đúng vậy, tính tình hắn không dễ chịu chút nào!” Dứt lời, mỉm cười quay sang đắp thuốc cho thương binh kia.

…………………………………………� � � �……..

Bận rộn cho đến khi mặt trời ngả bóng về tây, mới xử lý xong vết thương của thương binh.

Lưu Sương lo lắng cho A Thiện, liền vội vàng cấp bách chạy về lều của hai người, nhưng trong lều trống không, căn bản là không có bóng dáng A Thiện. Lưu Sương vẫn tưởng A Thiện trống trong trướng.

Sắc trời đã tối đen, vẫn không thấy A Thiện trở về, trong lòng Lưu Sương lo lắng, liền ra ngòai tìm.

Đoạn Khinh Ngân cho đóng quân cạnh một ngọn núi, trời càng lúc càng tối, sao sáng lập lòe. Lưu Sương xuyên qua vài lều vải, cũng không thấy bóng dáng A Thiện đâu. Trong lòng không khỏi lo lắng, nhưng lại không dám gọi lớn tiếng, chỉ có thể tìm kiếm trong yên lặng.

Quân đội của Đoạn Khinh Ngân kỷ luật rất nghiêm minh, trời vừa tối, binh lính đã vào trong lều nghỉ, chỉ có binh lính tuần đêm cầm đuốc đi tuần tra. Kỳ thật một nữ tử như Lưu Sương, đứng giữa một quân đội toàn nam nhân, quả thực có chút khủng hoảng. Nhưng vẫn cố lấy dũng khí hỏi: “Các vị binh đại ca, các vị có nhìn thấy sư huynh của ta không.”

Tuần đêm giơ đuốc, nhận ra là cháu của Kỷ Bách Thảo, không làm khó nàng. Một người nói: “Hình như ta thấy hắn đi vào khu rừng bên kia.”

Lưu Sương đưa mắt nhìn, quả nhiên thấy cách đó không xa là một khu rừng. Lưu Sương không chút do dự chạy vội vào trong rừng. Trong rừng tối đen như hũ nút, ánh trăng không thể xuyên qua các tán lá.

Lưu Sương bước thấp bước cao, nhỏ giọng la lên : “A Thiện, A Thiện, ngươi ở nơi nào, ra đây đi! Ta không trách ngươi nữa, A Thiện, mau ra đây đi!”

Lưu Sương biết, A Thiện nhất định là trốn ở trong rừng thương tâm, hôm nay có lẽ nàng đã hơi tàn nhẫn. Hắn chỉ là một dã nhân cô độc, vì sợ nàng mệt nhọc, giúp nàng trị thương cho thương binh, nàng còn trách cứ hắn.

“A Thiện, ta bồi tội với ngươi, mau ra đây đi, đừng làm ta sợ!” Lưu Sương lo lắng hô.

“Sương!” Trong bóng đen, đột nhiên truyền đến một thanh âm trầm thấp.

Trái tim Lưu Sương vui vẻ, mơ hồ nhìn thấy dưới tàng cây, một bóng người cao ngất đang đứng đó.

“A Thiện, tại sao ngươi lại trốn ở đây!” Lưu Sương chậm rãi đi tới.

Khi đến gần A Thiện chỉ còn một bước, A Thiện đột nhiên nghiêng người, hai tay như gọng kềm ôm lấy nàng. Đôi môi nóng bỏng đặt xuống môi Lưu Sương.

Lưu Sương kinh hô một tiếng, nhưng tiếng hô đó bị hắn nuốt hết. Đôi môi hắn nóng bỏng như liệt hỏa, mạnh mẽ như hồng thủy, cuồn cuộn cuốn Lưu Sương đi.

Lưu Sương hoàn toàn bị sự kích tình này dọa đến sợ hãi, A Thiện dĩ nhiên hôn nàng? Chẳng lẽ A Thiện thích nàng?

Dã nhân cũng biết hôn môi sao, vấn đề này, Lưu Sương chưa từng nghiên cứu qua, bất quá bây giờ nàng biết rồi.

Nàng bỗng nhiên phát hiện, có phải bình thường nàng đối với hắn quan tâm quá mức, cho nên, hắn liền coi nàng là ………………… là gì cơ chứ? Nàng không biết dã nhân gọi vợ mình như thế nào.

“A ……………..- Thiện ……………..-” nàng cố gắng nói chuyện, lưỡi của hắn nhân cơ hội đó chui vào, khuấy đảo.

Thân thể bị kiềm trụ, nàng đẩy A Thiện không được, chỉ có thể trừng mắt , trừng mắt hung hăng nhìn hắn. Nhưng, biện pháp này hoàn toàn vô dụng, trong bóng tối, hai người căn bản là không nhìn thấy mặt nhau.

Lưu Sương không biết lúc nào A Thiện mới định ngừng hôn, nhưng mà, nàng lại cảm thấy thân thể mình nóng lên, hơn nữa, có một cảm giác quen thuộc trào lên.

Lưu Sương đột nhiên khủng hoảng, trái tim đập dồn dập.

Thừa dịp A Thiện không cẩn thận, giằng được tay ra khỏi vòng tay của A Thiện, nàng giơ tay lên, đột nhiên tát vào mặt A Thiện.

Lực đạo mặc dù không lớn, nhưng trong đêm yên tĩnh, thanh âm vẫn cực kỳ vang dội, đánh xong Lưu Sương mới phát hiện, lúc này, A Thiện không mang mặt nạ. Cũng đúng thôi, mang mặt nạ thì hôn kiểu gì!

Xem ra, A Thiện đã sớm chuẩn bị tốt cho việc này, mà nàng, cứ ngây ngốc như vậy mà đâm đầu vào bẫy. Trong lòng không khỏi tức giận, A Thiện, hóa ra hắn không đơn thuần như nàng vẫn nghĩ.

Lưu Sương đột nhiên xoay người, định rời đi, A Thiện cảm giác được nàng tức giận, chắn trước mặt nàng.

“Sương!” Hắn có chút đáng thương mếu máo gọi tên nàng.

“Muốn cái gì?” Lưu Sương quát lên, “Ta phải đi về rồi! A Thiện, ta nói cho ngươi biết, ngươi và ta, chúng ta chỉ là bằng hữu, không phải vợ chồng, chúng ta không thể ……………… không thể hôn môi như vậy, ngươi biết không!”

A Thiện sửng sốt trong chớp mắt, đột nhiên chỉ vào Lưu Sương, mở miệng nói: “Nàng……………..- ta ……………..- ở ……………..- cùng nhau ……………..- chính là ……………..- vợ chồng!”

Thanh âm của hắn ồm ồm, đông cứng mà đứt quãng, nhưng ngữ khí rất chân thật không chút nghi ngờ.

Lưu Sương hoàn toàn mông lung, ở cùng một sơn động thì nàng thành người của hắn sao? Đây là cái lý luận gì chứ. Chẳng lẽ, là phong tục của bộ lạc dã nhân.

“Chúng ta không phải vợ chồng! Vợ chồng là phải bái đường thành thân!” Lưu Sương tức giận nói. Bảo nàng giảng đạo lý cho A Thiện, vốn vẫn là chuyện luôn khiến nàng đau đầu, bởi vì, A Thiện là thiên hạ đệ nhất cố chấp.

“Ở ……………..- cùng nhau ……………..- chính là ……………..- vợ chồng!” A Thiện quả nhiên không để ý tới giải thích của nàng, tiếp tục nói.

“Ngươi ……………..-” Lưu Sương tức giận cắn răng, thật không biết phải giải thích cho hắn như thế nào.

“Nàng ……………..- cùng người khác ……………..- bái đường rồi!” A Thiện nhìn bộ dạng tức giận của Lưu Sương, đột nhiên hỏi nói.

Lưu Sương sửng sốt, bái đường, đúng vậy. Nàng đã bái đường cùng người khác, còn là Hoàng thượng ban hôn.

Nhớ tới Bách Lý Hàn, trái tim đột nhiên co rút lại, nhưng nàng vẫn thản nhiên nói: “Ta đã có phu quân, cho nên ta và ngươi căn bản không phải là vợ chồng.” Hôm nay, không thể làm gì khác hơn là mang hắn ra làm lá chắn.

“Hắn ……………..- đâu?” A Thiện tiếp tục hỏi.

Sắc mặt Lưu Sương tối sầm lại, không trả lời, lạnh lùng nói: “A Thiện, trời tối rồi, chúng ta nhanh quay về đi. Chúng ta đang ở trong quân đội, nếu trốn ở trong rừng, không quay về, sẽ bị coi là mật thám của địch quốc.”

Bách Lý Hàn có võ công, trong bóng tối u ám, vẫn nhìn thấy nét mặt của Lưu Sương rất rõ ràng. Lúc này thấy Lưu Sương nhắc tới hắn, vẻ mặt trong trẻo mà lạnh lùng hờ hững. Trong lòng không khỏi đau xót, nguyên lai, hắn đã đả thương nàng sâu sắc như vậy. Ngay cả khi nghĩ tới hắn, nàng cũng khinh thường như vậy.

Mà nàng, đối với Đoạn Khinh Ngân, lại hết sức thâm tình, làm trái tim hắn trào lên một thứ cảm xúc phức tạp. Chua ngọt đắng cay, vị nào cũng có. Là hắn đẩy nàng ra khỏi vòng tay mình, làm sao có thể trách nàng.

Lập tức, trong lòng hắn dâng lên sự bi thương.

Hắn đeo mặt nạ, nhấc con thỏ mới săn được, đi theo Lưu Sương về phía doanh trại.

Đến khi hai người về lều , đã quá giờ ăn tối, may mà có con thỏ hắn săn được, màn đêm buông xuống, hai người cũng không phải chịu đói.

Ban đêm, Lưu Sương nằm trong lều trong, cho đến khi nghe thấy tiếng ngáy rất nhỏ của A Thiện ở gian ngòai, mới dám ngủ. Nàng thật sự rất sợ A Thiện cố chấp coi nàng thành nương tử của hắn, làm chuyện gì đó với nàng.

Nhưng mà, trái tim Lưu Sương lờ mờ có một loại cảm giác kì lạ, A Thiện, dường như là càng ngày càng quen thuộc. Càng lúc càng giống người kia. Lưu Sương không biết, vì sao nàng lại có cảm giác như vậy. Rõ ràng là hai người không giống nhau, tại sao lại cho nàng cảm giác giống nhau như vậy?

Một đêm này Lưu Sương ngủ trong lo lắng hãi hùng, cho nên, chưa tới lúc tờ mờ sáng, đã tỉnh dậy. Nang mặc quần áo, đi ra khỏi lều vải, ra ngòai.

Bầu không khí sáng sớm, cực kỳ tươi mát, ngẫu nhiên còn có tiếng chim hót, cực kỳ thanh thúy.

Lưu Sương đi xuyên qua một quân trướng, đột nhiên có cảm giác khác thường. Sáng nay trong quân doanh, có tử khí trầm lắng. Nếu là ngày thường, sớm đã có binh sĩ dậy luyện quyền cước, phụ trách nấu ăn cũng dậy chuẩn bị rồi. Nhưng mà hôm nay, vì sao cả quân doanh to lớn, một điểm động tĩnh cũng không có.

Trong lòng Lưu Sương dâng lên một dự cảm xấu, nàng vội vã trở lại doanh trướng, xem A Thiện đã dậy chưa.

“A Thiện, ngươi vào doanh trướng nhìn trộm một chút, tại sao chưa có ai dậy? Xem bọn hắn bị làm sao vậy!” Lưu Sương vội vàng nói.

A Thiện nhìn ra Lưu Sương lo lắng, nhanh nhẹn mặc quần áo, đi vào doanh trướng gần nhất. Chỉ chốc lát sau, hắn liền đi ra , chỉ lo lắng nói một chữ: “Độc!”

Lưu Sương lại càng hoảng sợ, cũng bất chấp nam nữ hữu biệt, lao vào doanh trướng.

Các binh sĩ như đang ngủ say, vẫn còn hơi thở. Chỉ tính là bất tỉnh, xem bộ dáng thì đã trúng mê hồn dược. Lưu Sương đặt tay lên mạch, mới phát hiện, người nọ quả thật đã trúng độc.

Có thể làm cho toàn quân trúng độc, vậy thì loại độc đó không tầm thường. Bởi vì trong quân có quân y, trước mỗi bữa ăn đều có người chuyên môn thử độc. Nếu chỉ là mê hồn dược bình thường thì đã bị nhận ra.

Bọn họ nấu cơm vẫn dùng nước ở con suối gần đó, xem ra có người hạ độc trong nước suối. Mà loại độc đó vô sắc vô vị, căn bản là không thể nhận ra.

May mà, đêm qua Lưu Sương và A Thiện không ăn cơm, chỉ ăn con thỏ A Thiện săn được, mới may mắn thoát khỏi lần trúng độc này.

Trái tim Lưu Sương trầm xuống, đột nhiên nghĩ tới sư huynh, không biết hắn có việc gì không. Lập tức, đi về phía chủ trướng của sư huynh. Bên ngoài trướng của sư huynh một mực u tĩnh, Lưu Sương vén rèm đi vào, Đoạn Khinh Ngân vẫn đang ngủ say như trước, gương mặt tuấn mỹ cực kỳ điềm đạm, trên trán lại có chút úc sắc.

Thật là lợi hại, ngay cả sư huynh cũng không phát hiện ra. Trong lòng Lưu Sương chua xót, lập tức chạy đến lều nấu ăn, kiểm tra cơm tối qua một lượt, quả nhiên là kỳ độc. Hơn nữa, còn vô sắc vô vị, trên đời này, thật sự có độc dược vô sắc vô vị sao.

May mà, nàng có mang theo ưu đàm hoa hái trong núi. Loại hoa hiếm gặp này có thể dùng để giải độc rất tốt.

Lưu Sương cực kỳ kỳ quái, nếu quân địch muốn hạ độc, vì sao không dùng loại độc không có thuốc giải? Hoặc là, dùng độc dược chết người luôn, vì sao phải hạ loại độc gây hôn mê thôi?

Mặc kệ như thế nào, Lưu Sương cảm niệm thiện tâm của người đó, cho nàng cơ hội cứu mọi người.

Lưu Sương lấy ưu đàm hoa ra, dặn A Thiện nấu nước, sau đó thả bột phấn ưu đàm hoa vào.

Dược tính của ưu đàm hoa vô cùng tốt, chỉ cần một chút, đã có thể cứu người.

Đầu tiên Lưu Sương cho sư huynh và thị vệ của hắn dùng, không đợi sư huynh và thị vệ tỉnh thì nàng đã rời đi. Nàng vẫn không thể đối mặt với sư huynh.

Sau đó, Lưu Sương mang giải dược vào y trướng, cho mấy vị quân y dùng.

Sau khi Kỷ Bách Thảo tỉnh dậy, tức sôi máu, sống vài thập niên, ông chưa từng bị trúng độc đến ngất xỉu bao giờ, lập tức, ân cần hỏi thăm tổ tông mười tám đời của kẻ hạ độc một lượt.

Sau đó mấy vị quân y liền bận rộn cứu người, không tới một canh giờ, mấy ngàn binh lính đã được cứu tỉnh.

Trước đó Lưu Sương đã nhờ Kỷ Bách Thảo, nói là đêm qua ông ta không dùng cơm, mới may mắn không trúng độc, đẩy công lao sang người Kỷ Bách Thảo. Kỷ Bách Thảo đương nhiên biết ý tứ của Lưu Sương, nàng vốn là không muốn gây sự chú ý quá mức, sợ người khác nhận ra nàng là nữ.

Kỷ Bách Thảo cảm thấy cực kỳ xấu hổ.

Đoạn Khinh Ngân ngồi ở trong chủ trướng, đứng đối diện hắn là hai vị tướng quân và Tả Thiên.

” Lần này chúng ta trúng độc, tuyệt đối là do Mộ Dã làm, nếu đã như vậy, ta đoán hắn sẽ tấn công ngay thôi. Truyền lệnh đi xuống, không cho phép nói chuyện, không cho phép đi lại, cứ để kẻ địch tưởng toàn doanh trại này đã chết.” Đoạn Khinh Ngân trầm giọng nói.

Hai vị tướng quân cuống quít đáp vâng, truyền lệnh xuống.

“Kẻ hạ độc thật là một cao nhân. Kẻ địch có cao nhân, đối với chúng ta thật vô cùng bất lợi!” Tả Thiên trầm ngâm nói.

“Điều đáng sợ chính là, trong tay hắn có thứ độc dược vô sắc vô vị!” Đoạn Khinh Ngân chắp tay thở dài nói, “Bất quá, y thuật của Kỹ lão thật bất phàm.” Đoạn Khinh Ngân thật tâm bội phục Kỷ Bách Thảo, nếu không phải nhờ ông ta, toàn quân chắc chắn sẽ diệt vong.

“Lão gia hỏa kia!” Tả Thiên lắc đầu nói: “Hắn ……………..- tối qua hắn dùng cơm cùng ta mà!”

Trong lòng Đoạn Khinh Ngân cả kinh, nói: “Thật không? Ý của ngươi là, hắn cũng trúng độc?”

Chẳng lẽ, không phải Kỷ Bách Thảo giải độc, vậy người giải độc là ai?


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.