Sai Phi Dụ Tình

99: Hắn Đau Lòng


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.



Lưu Sương cuống quít kêu khổ, không ngờ Tả Thiên lại có tật xấu này.

Tuy bị gõ đau, nhưng Lưu Sương vẫn ẩn nhẫn , cười cầu hòa. Bộ dạng của nàng làm Tả Thiên cười ha ha, vỗ vỗ đầu của nàng nói: “Thượng Y ah, tính tình vẫn chẳng khác xưa chút nào, không thích nói chuyện. Nhưng vóc dáng không được cao, có phải đi theo gia gia học y cực khổ quá không.”

Lưu Sương nghe vậy, thầm nói trong bụng, nàng vốn là nữ, đương nhiên là vóc dáng không cao. Thô lỗ cười cười, không dám nói gì, sợ nói nhiều sẽ bại lộ thân phận. Lưu Sương đã được tham khảo bản lãnh của Tả Thiên, hắn đã muốn nàng biến mất một lần rồi. Tuyệt đối không thể để cho hắn biết thân phận của nàng.

Kỷ Bách Thảo lại càng cẩn thận, nếu để Tả Thiên biết hắn cho người khác thay cháu mình vào quân đội, chẳng phải là làm trò cười cho thiên hạ sao. Cười nhạo là việc nhỏ, chỉ sợ quân quy. Quân đội chưa bao giờ chấp nhận sự có mặt của nữ giới.

Kỷ Bách Thảo và Tả Thiên hàn huyên vài câu, sau đó Kỷ Bách Thảo lấy cớ y trướng nhiều việc, muốn đi qua hỗ trợ.

Tả Thiên gật đầu đồng ý, Kỷ Bách Thảo mang theo Lưu Sương tới y trướng.

Vừa trải qua một trận kịch chiến, rất nhiều binh lính bị thuwong, Lưu Sương và Kỷ Bách Thảo vừa tiến vào y trướng, đã thấy một quân y đang bận rộn băng bó. Hắn khoảng 40, khuôn mặt gầy gò, sắc mặt ôn hòa. Nhìn thấy Kỷ Bách Thảo tiến vào, cười nói: “Đã sớm nghe nói danh tiếng của Kỹ lão, hâm mộ đã lâu, khổ nỗi không có cơ hội đi bái phỏng. Sau này cùng ở trong quân, mong Kỷ lão chỉ bảo thêm cho Trình mỗ.”

Đó chính là Trình quân y, Kỷ Bách Thảo vuốt râu nói: “Không dám không dám, sau này còn cần Trình quân y chiếu cố nhiều.”

Kỷ Bách Thảo nói chuyện cùng Trình quân y, ánh mắt Lưu Sương lướt qua mấy thương binh, tìm kiếm A Thiện. Nhưng không thấy bóng dáng A Thiện, mới vừa rồi rõ ràng hắn nói không muốn thấy người lạ, đi vào y trướng mà.

Lưu Sương lo lắng túm tay áo Kỷ Bách Thảo, Kỷ Bách Thảo hiểu ý, hỏi: “Trình quân y, học đồ kia của ta đâu, tại sao không ở trong trướng?”

Trình quân y thở dài nói: “Đồ nhi kia của người hả ……………..- ai ……………..-” dứt lời, thở dài một tiếng nói, “Ở bên trong đây!” Vừa nói vừa chỉ vào trướng bên trong.

Lưu Sương vội vàng đi vào, thấy có hai người đang nằm trên ghế dài, A Thiện đang nằm trên một cái ghế, bộ dạng cực kỳ nhàn nhã tự tại.

Từ lúc xuống núi, Lưu Sương đã cảm thấy A Thiện kiêu căng. Hắn trừ việc đối với nàng trăm y trăm thuận, cực kỳ che chở, đối với người khác, kể cả đối với Kỷ Bách Thảo, đều lạnh lùng mạc mạc, không đáng để ý tới. Mới đầu Lưu Sương cho rằng đó là bởi vì hắn ít tiếp xúc với người khác, nhưng gần đây càng ngày càng phát hiện, dường như không phải. Bởi vì thái độ hắn dành cho người khác có thể dùng từ khốc lạnh để hình dung.

“A Thiện, ai cũng đang bận rộn, tại sao ngươi lại ngủ ở đây? Chẳng lẽ trên người có chỗ nào không thoải mái sao?” Lưu Sương thấp giọng hỏi.

Bách Lý Hàn vào trong quân, vốn chỉ để bảo vệ Lưu Sương, bảo hắn băng bó vết thương cho thương binh, đừng hòng, hắn đường đường là một Vương gia, đời nào làm việc đó. Huống chi, đây là quân đội của Đoạn Khinh Ngân, hắn đối với Đoạn Khinh Ngân, quả thực là không có hảo cảm.

Lúc này thấy Lưu Sương hỏi, liền gật đầu, nói láo là mình không thoải mái. Hắn chỉ phải bảo vệ Lưu Sương, những việc khác hắn mặc kệ.

Lưu Sương bất đắc dĩ nhìn hắn, nói: “Nếu đã không thoải mái, thì nghỉ ngơi đi. Ta ngoài hỗ trợ!” A Thiện dù sao cũng là dã nhân, đối với chuyện băng bó vết thương, hắn đương nhiên là không biết, không thể thúc ép hắn.

Lưu Sương nói xong, đứng dậy đi ra ngoài.

Đúng lúc đó có mấy thương binh được cáng vào, có người bị thương do kiếm, có người bị thương do đao, có người trúng tên, mũi tên cắm sâu vào thịt, vết thương huyết nhục mơ hồ, vô cùng thê thảm. Nhưng thế này vẫn tính là thương nhẹ, có người bệnh, còn gẫy tay gẫy chân.

Lưu Sương nhìn mà hoa mắt, dù đã xác định tư tưởng trước. Lúc này, bảo một nữ tử như nàng nhìn cảnh máu tanh này, quả thật có chút khó khăn.

Chiến tranh thật tàn khốc, Lưu Sương bắt đầu cảm nhận được sự thật tàn nhẫn đó.

Nàng hít sâu một hơi, rửa sạch tay, theo Kỷ Bách Thảo, bắt đầu băng bó cho người bệnh. Rửa vết thương, bôi thuốc, băng bó, bận rộn không ngừng.

Mới qua nửa ngày, Lưu Sương đã mệt muốn ngất.

Lưu Sương và A Thiện được phân cho một quân trướng. Buổi tối dùng bữa tối xong, Lưu Sương cảm thấy đau lưng vô cùng, cơ hồ ngay cả cởi quần áo cũng không có sức.

Lưu Sương vừa cởi ngoại y, rèm đã bị Bách Lý Hàn xốc lên, hắn chẳng nói tiếng nào đi đến. Toàn thân từ trên xuống dưới, tỏa ra lãnh ý nhàn nhạt.

Lưu Sương khoác ngoại y, oán trách nhìn hắn một cái, nói: “A Thiện, nam nữ hữu biệt, sau này nếu đi vào nội trướng, nhớ phải lên tiếng trước!”

A Thiện này, thật đúng là dã nhân, nếu nàng đang thay dở, chẳng phải bị hắn nhìn thấy hết sao.

Bách Lý lạnh lùng nhìn dáng vẻ mệt nhọc của Lưu Sương, cực kỳ đau lòng. Nữ nhân ngốc này, sao lại rước mệt vào người thế chứ. Trị thương cho người khác, nàng không cần mạng của mình nữa sao? Lại còn nói nam nữ hữu biệt, nếu thật sự biết nam nữ hữu biệt, sao còn bán mạng vì nam nhân khác như vậy?

Trong lòng Bách Lý Hàn nổi giận, lập tức, không để ý tới lời Lưu Sương nói, trực tiếp đi tới sau lưng nàng, kéo áo của Lưu Sương qua vai.

Lưu Sương cả kinh, nói: “A Thiện, ngươi làm cái gì?”

Bàn tay to lớn của Bách Lý Hàn xoa vai nàng, bắt đầu đấm lưng, bóp vai cho nàng.

Lưu Sương bỗng nhiên cảm thấy cảm giác nhức mỏi giảm vài phần, cực kỳ thoải mái, không khỏi mỉm cười nói: “A Thiện, không ngờ ngươi biết xoa bóp!”

Người phía sau, cẩn cẩn dực dực đấm lưng cho nàng, bên nhếch môi khẽ cười, rạng rỡ như hoa mùa xuân.

Ngày hôm sau, Bách Lý Hàn cùng đi với Lưu Sương băng bó vết thương cho người bệnh. Nếu hắn còn thờ ơ ngồi một chỗ, Lưu Sương sẽ chết vì mệt.

Lưu Sương thấy A Thiện đột nhiên đổi tính, cực kỳ kinh dị. Có điều hắn đối với người khác vẫn lạnh lùng như thường. Đối mặt với tiếng kêu rên của người bệnh , xuống tay không lưu tình chút nào, trực tiếp rút mũi tên đã cắm sâu vào thịt ra.

Trên cơ bản, động đao đều là hắn làm, Lưu Sương chỉ cần đắp thuốc, băng bó vết thương cho người đọc. Qua nửa ngày, Lưu Sương quả thật cảm giác được so với hôm qua thì dễ dàng hơn nhiều. Nàng không ngờ, A Thiện lại có khả năng như vậy, ngay cả trị thương cũng biết.

Bách Lý Hàn đương nhiên là biết cách trị thương, từ nhỏ đến lớn hắn đã bị thương không biết bao nhiêu lần, nhìn mãi cũng thành quen.

Ngày hôm đó, sau giờ ngọ, Lưu Sương cùng những người khác đang bận rộn trong trướng, đột nhiên nghe một binh sĩ bẩm báo : “Thái tử điện hạ đến đây an ủi người bệnh!”

Lưu Sương nghe vậy, cả người chấn động, đứng sững sờ.

Bách Lý Hàn nhìn thấy hết dáng vẻ thất hồn lạc phách của Lưu Sương, trong lòng đau xót. Hắn đột nhiên xoay người, lấy cớ cầm đồ vật, đi vào bên trong, hắn không muốn gặp Đoạn Khinh Ngân.

Vừa nghe thấy người ở bên ngoài quỳ lạy thái tử, Lưu Sương đè xuống sự tưởng niệm dành cho sư huynh, cúi đầu, tiếp tục băng bó. Nàng không thể để lộ chân tướng, bị sư huynh nhận ra thì không tốt chút nào. Cho đến khi bên trong có tiếng quỳ lạy, Lưu Sương mới theo mọi người quỳ xuống .

“Mọi người khổ cực rồi, cũng đứng lên đi!” thanh âm ôn nhuận như nước của Đoạn Khinh Ngân truyền tới, Lưu Sương cảm thấy chua xót, một cảm giác không nói thành lời dâng lên.

Lưu Sương theo mọi người chậm rãi đứng dậy, làm bộ lạnh nhạt, lặng lẽ liếc nhìn sư huynh một cái.

Đoạn Khinh Ngân đang đứng giữa đám tướng lĩnh, chậm rãi đi vào trong trướng, hắn vẫn mặc lam y tung bay như trước, bên hông đeo một viên ngọc bích, tùy ý tự nhiên. Tay áo buông xuống , nhẹ nhàng dao động theo gió, phong thái đường hoàng.

Tư thế bước đi của hắn như thần tiên, ưu nhã mà chứa đầy lực lượng. Khóe môi khẽ cười, nhưng vẫn uy nghiêm mơ hồ.

Mặc dù hắn mặc trang phục mộc mạc, nhưng không che dấu được phong thái đường hoàng và khí thế ung dung của hắn.

Nhưng, dù cho ung dung ưu nhã, Lưu Sương vẫn nhìn thấy sự lo lằng trên mặt Đoạn Khinh Ngân. Dung mạo hắn vẫn tuấn mỹ như trước, chỉ có điều gầy hơn trước rất nhiều.

Sư huynh a sư huynh, mắt Lưu Sương ngấn lệ.

“Vị này là thần y Kỷ Bách Thảo! Sau này, thương binh trong quân cần Kỷ thần y quan tâm nhiều!” Đoạn Khinh Ngân mỉm cười bắt chuyện cùng Kỷ Bách Thảo. Lần trước Kỷ Bách Thảo đến nhà Lưu Sương, trùng hợp là lúc Đoạn Khinh Ngân không có ở đấy. Hắn không biết Kỷ Bách Thảo, cũng không biết Kỷ Bách Thảo là cố giao của gia gia Lưu Sương.

Kỷ Bách Thảo sợ hãi nói: “Bái kiến điện hạ, điện hạ làm Kỷ mỗ tổn thọ rồi. Kỷ mỗ không đảm đương được hai chữ thần y. Kỷ mỗ đối với y thuật chỉ biết một hai, nguyện dốc sức vì điện hạ, dốc sức vì nước!”

Đoạn Khinh Ngân mỉm cười gật đầu.

Đoạn Khinh Ngân đi tới trước giường , bắt chuyện với thương binh.

Hắn khiêm tốn hữu lễ, ôn hòa bi mẫn. Hắn lúc này, không có chút sự cao cao tại thượng của thái tử.

“Sử tướng quân, truyền chỉ ý của ta , thương binh sau khi lành bệnh, có thể về nhà, mỗi người thưởng trăm lượng bạc dưỡng thương. Sau khi lành vết thương, bộ Hộ mỗi tháng phát cho bọn họ hai mươi lượng bạc, bảo đảm cho bọn họ cuộc sống sau này!” Đoạn Khinh Ngân trầm giọng nói.

Các thương binh rưng rưng nước mắt, không ngờ thái tử đích thân đến thăm họ, dù sao bọn họ cũng đã bị thương, đối với quốc gia đã là vô ích! Càng không nghĩ tới, không chỉ cho tiền trợ cấp, còn cho bạc hàng tháng.

Trong lúc nhất thời, ai nấy cực kỳ cảm động, những người bị thương nhẹ quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng tạ ơn Đoạn Khinh Ngân.

Đoạn Khinh Ngân tự mình đỡ bọn họ lên, nhắc nhở bọn họ phải dưỡng thương thật tốt, sau đó định rời đi.

Đến khi lướt qua Lưu Sương, đột nhiên dừng lại, cúi đầu nhìn Lưu Sương nói; “Vị này, là cháu của Kỷ lão phải không?”

Kỷ Bách Thảo cuống quít đáp: “Đúng vậy, là đứa cháu bất tài của ta.”

Đôi mắt sắc bén thâm thúy của Đoạn Khinh Ngân nhìn Lưu Sương, hỏi: “Tên gọi là gì?”

“Gọi ……………..- gọi Thượng Y!” Lưu Sương cố ý lắp bắp, ra vẻ sợ sệt thái tử.

Đoạn Khinh Ngân nhíu nhíu mày nói: “Thượng Y? Kỷ lão quả nhiên không hổ là thần y ! Ngay cả tên của cháu nội cũng liên quan tới y!” Dứt lời, mỉm cười rời đi.

Mới vừa rồi, không biết vì sao, khi hắn đi qua tiểu tử kia, trong lòng đột nhiên chấn động. Nhưng mà, đến khi nhìn kĩ, thấy chẳng qua chỉ là một thiếu niên dung mạo tầm thường, là cháu của Kỷ Bách Thảo.


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.